Tại sao một mình tôi không có con ?


Người ta sống trên đời, có rất nhiều việc phải làm. Lúc còn nhỏ, phải chăm chỉ học hành để vượt qua hết kỳ thi này đến kỳ thi khác, từ trung học đến đại học. Sau khi tốt nghiệp trung học chuyên nghiệp hay đại học, còn phải tiếp tục tu nghiệp, hoặc tham gia nghĩa vụ quân sự, mãn nghĩa vụ quân sự trở về lại phải đi tìm việc làm để mưu sinh, lúc này phải cố gắng làm việc để kiếm tiền, mục đích là để dành một ít tiền để kết hôn. Cổ nhân nói :”Nam đại đương hôn, nữ đại đương giá” (Trai lớn lên phải cưới vợ, gái lớn lên phải lấy chồng), mục đích của việc kết hôn là xây dựng một tổ ấm để nuôi dạy thế hệ kế tiếp, vì trên thế giới tất cả sinh vật đều có sứ mệnh thiên phú là lưu truyền nòi giống, ngay cả loài thực vật mỗi năm cũng phải ra hoa kết trái, gieo rắc hạt giống của nó khắp mặt đất, khiến cho đời con đời cháu của nó mãi mãi tồn tại.

Nhưng có người sau khi kết hôn mà không sinh được con. Cổ nhân nói :”Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” (Có ba điều bất hiếu, trong đó không có con nối dõi là lớn), trong lòng buồn bực khổ sở, thậm chí đi cầu con, đi xem bói … Người ta cũng nói :”Dưỡng tử phòng lão” (Nuôi con để nhờ cậy khi tuổi già). Thời đại hiện nay thì khác, quan niệm ấy đã trở lên lạc lõng. Nếu tổ tông có đức, sinh con cái hiếu thuận, về già có con phụng dưỡng, nếu sinh ra con cái bất hiếu, thế là đời sẽ khổ thêm. Vì thế chúng ta sinh đẻ, nuôi nấng con cái chỉ coi như là một nghĩa vụ để khỏi hổ thẹn với tổ tiên mà thôi.

Nhưng lại có một vấn đề thú vị là : Tại sao có người không có con ? Có người có con rất hiếu thuận ? Có người có con bất hiếu ?

Chuyện kể rằng ngày xưa có một phú ông, thường ngày vẫn hết sức làm việc thiện, như đem gạo phát chẩn cho người nghèo, giúp người trong lúc khốn khó, cứu người trong cơn hoạn nạn, đúng là phú ông này đã làm nhiều công đức, nhưng điều mà người ta lấy làm tiếc cho ông là ông không có con. Một hôm, ông lặn lội đến một ngôi chùa cổ, ra mắt vị lão hòa thượng ở đây rồi thưa :

– “Bạch hòa thượng con đã làm không ít việc thiện trong đời, thế mà trời xanh không có mắt, không ban cho con một đứa con, xin hòa thượng hãy giảng cho con hiểu.”

Lão hòa thượng bật cười ha hả :

– “Này thí chủ, đây là do kiếp trước thí chủ không mắc nợ ai, mà cũng không ai mắc nợ thí chủ !”

Vị lão hòa thượng quả là người thông đạt, ông sử dụng cách lý luận nửa thật nửa hư để an ủi phú ông để phú ông ít nhiều cũng cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn, không đến nỗi lo lắng cả một trách nhiệm lớn đang gánh chịu.

Muốn nói đến chuyện có con hay không, con cái giỏi giang kém cỏi thế nào, có hiếu hay không … xin hãy xem danh tác của Tôn Tư Mạc đời Tùy Đường, trong đó có đoạn :

“Muốn cầu có con, trước tiên phải biết bản mệnh của vợ chồng, ngũ hành phải tương sinh và đức độ hợp nhau, đồng thời bản mệnh không nằm trong Tử, Hưu, Phế, Tử, Mộ thì cầu con ắt được. Nếu bản mệnh của vợ chồng có ngũ hành tương khắc, và cùng với Hình Sát xung phá, đồng thời bản mệnh ở trong Tử, Hưu, Phế, Tử, Mộ thì cầu con không được, cẩn thận đừng cố ý để có con, vì dù có con đi nữa về sau càng mệt thêm. Nếu ngũ hành tương sinh và gặp phúc đức, thì vẫn phải tuân theo phép tắc, tránh mọi điều cấm kị thì con sinh ra thì cực kỳ tốt đẹp, không thể nói hết.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: